Hiển thị các bài đăng có nhãn HOACUCHI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HOACUCHI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

ĐẤT LÀ CỦA DÂN


Đất ơi lam lũ bao đời
Mồ hôi và máu đã rơi thấm đầy
Còng lưng trên những luống cày
"Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần"
Cổ kim gắn bó nông dân
Đất đai vốn quí muôn lần ngọc châu
Từ Nam Quan đến Cà Mau
Tử sinh không thể xa màu đất nâu
Lúa khoai thì khó mà giàu
Mồ hôi và máu dễ đâu coi thường
Đất là máu thịt quê hương
Ruộng vườn sâu nặng yêu thương nghĩa tình

Là nơi dân chúng mưu sinh
Phải luôn biết tự nhắc mình thanh liêm
Đừng mờ mắt vì bạc tiền
Tràn lan quy hoạch gây phiền lòng dân
Đất nông nghiệp quí bội phần
Đang tâm bán chẳnng ngại ngần băn khoăn (!?)
Rao đi bán lại nhiều lần
Dân nghèo, đất có đến phần ai đâu
Quan giàu tích đất thêm giàu
Còn dân mất đất đi đâu làm gì?
Đất trồng trọt bị bán đi
Nông dân hỏi sống bằng gì hỡi quan?
Không nghề nghiệp, chẳng việc làm
Đền bù liệu được mấy năm chợ trời?
Vì nông dân có mấy lời
Đừng nên tùy tiện thu hồi đất dân!
Dọc tiếp

ÁO BÀ BA

Tự bao giờ áo bà ba
Đi vào câu hát dân ca quê mình
Em xinh – cái dáng càng xinh
Áo bà ba nữa cho tình thêm say

Hết tiền thiếu gạo đi vay
Chưa nhìn thấy áo nửa ngày đã mong
Ai cho vay được nỗi lòng?
Vắng em chỉ biết nhìn dòng sông trôi
Dịu dàng đến thế.Người ơi!
Để chiều sông Hậu lá rơi chạnh lòng
Dòng sông thì rộng mênh mông
Áo em lại thắt eo hông làm gì

Khen ai khéo chiết đường ly
Để cho tà áo thầm thì lời quê
Diệu kỳ tà áo đam mê
Cho xuồng ba lá xuôi về bến mơ

Áo tình và cũng áo thơ
Áo nên duyên, áo đợi chờ là em
Chẳng ai chuốc rượu đưa men
Mà sao ra bến lại quên lối về? (BVB)

VỊ TÁO VƯỜN QUÊ


… Em hái tặng anh quả táo đầu mùa

Táo còn xanh và em còn trẻ quá…

Táo vườn em hái tặng anh

Quả vừa tròn dáng trên cành non tơ

Mắt đằm thắm lại ngây thơ

Anh không dám nhận ngẩn ngơ gió vườn


Bỗng dưng đôi mắt thoáng buồn

“Ứ… ừ, em giận anh luôn bây giờ!”

Nắng vườn chiều ấy vàng mơ

Cành xanh mở lá đợi chờ gió lên


Táo vườn như thể táo tiên

Ăn vào như bị thôi miên mấy ngày

Dáng em vin níu cành cây

Tóc em óng mượt ướp đầy hương chanh


Chỉ là một quả táo xanh

Bao năm lòng dạ quẩn quanh với người

Không cần câu nói chào mời

Chỉ là ánh mắt trao lời yêu đương


Trẻ trai buổi ấy lên đường

“Có thương ai đừng để thương thương hoài

“Trường Sơn đèo dốc đường dài

“Khổ thân con gái đợi ngoài hậu phương” …


Thư từ thất lạc khó lường

Lại thêm khói lửa chiến trường triền miên

Nhớ vườn táo lại cố quên

Tình riêng tạm để một bên vội gì…


Cái thời sao nghĩ cũng kỳ

Yêu nhau gác lại cũng vì tình yêu!

Bây giờ tuổi đã xế chiều

Tình đầu buổi ấy như diều đứt dây


Táo chưa mùa chín cầm tay

Như là mắc nợ tự ngày xa xưa

Trách mình lại trách gió mưa

Thương người cho táo lời chưa ngỏ lời.

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011